Một doanh nhân phương tây: Sống cho “tâm hồn”

Chia sẻ qua: icon Facebook icon Send Mail

Con người cả một đời mang tài năng và trí tuệ để làm ăn, kiếm tiền nhưng dù ở đâu rồi cũng trở về với “chính mình” trong tấm thân bèo bọt của con người trên cõi trần tạm bợ này thôi...

Mở trung tâm ngoại ngữ vì từng dốt tiếng Anh

mot-doanh-nhan-phuong-tay-song-cho-“tam-hon”

Làm giàu là để kiếm sống, khẳng định thành tựu bản thân, năng lực, trí tuệ, đóng góp cho đời. Nhưng con người ta cả một đời mang tài năng và trí tuệ của mình lao vào làm ăn, kiếm tiền, dù ở nước mình hay nước người, rồi cũng trở về với “chính mình” trong tấm thân bèo bọt của con người trên cõi trần tạm bợ này thôi...

Đà Lạt cũng là nơi trú ẩn cuối cùng...

Ngày Nguyễn Dũng mất, Thomas Hooft thẫn thờ. Tôi nhìn sự tất bật của ông lo cho đám “ra đi” của nhân viên mình, cùng vẻ mông lung suy nghĩ hoang vu nào đó rất vô lượng nơi ánh mắt. Nguyễn Dũng về nằm ở nghĩa địa vùng ngoại ô Đà Lạt, ấp Thái Phiên. Nguyễn Dũng là người cùng với Thomas Hooft gầy dựng nên Dalat Hasfarm khi nó còn là đồi trọc ở vùng Đa Thiện, mà Hooft là “kiến trúc sư trưởng” còn Nguyễn Dũng cùng ông thi công từng nấc. Lúc người ta chôn Dũng, cũng là lúc Hooft quyết định chọn một chỗ ngay sát nhân viên và cũng là người bạn Việt thân thiết của mình ở nghĩa địa trên.

Một doanh nhân phương Tây, tha hương đến Việt Nam để “kiếm tiền”, thành đạt, giàu có, mà giản dị với cái “chết” đến thế. Để quyết định điều này, trong lòng người ta đã có cốt cách và ý nghĩa sâu thẳm đâu đó về nó rồi. Bác sĩ A.Yersin khi tìm ra Đà Lạt sau đó đã chọn chết ở Suối Dầu (Diên Khánh, Khánh Hòa), thì nay doanh nhân lãng tử Thomas Hooft cũng chọn trao thân mình cho Đà Lạt.

Hooft có một khoảng hẫng hụt kéo dài khi Nguyễn Dũng mất đi. Vốn sống điều độ, khoa học, nhưng chợt ông thích uống chút rượu mỗi đêm về. Cái tình trong ông bát ngát đến độ làm bao người Việt ở Dalat Hasfarm phải nghiêng mình. Suốt hai năm sau khi Nguyễn Dũng mất, ở Dalat Hasfarm, những khi vào thăm Dalat Hasfarm tôi vẫn thấy chỗ ngồi của ông giám đốc dự án đã khuất để nguyên như vậy. Ông nói với những nhân viên rằng: “Để thế tưởng niệm Dũng!”. Ai có thể yêu con người và sống nghĩa khí, chân tình, thủy chung với người đến vậy hè!?

Là nhà sáng lập, tổng giám đốc, nhưng ông đưa 2.000 nhân viên của Dalat Hasfarm đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác trong cái tình người mênh mông ấy. Một tập đoàn lớn đến từ nền văn hóa châu Âu, mà làm việc và sống như một “gia đình”. Người ta chẳng lạ khi nhiều lần đi xuống các “farm”(khu vực trang trại), bất chợt thấy một công nhân nào đó có vẻ mệt mỏi, buồn, Hooft bảo: “Nên về nghỉ ngơi cho khỏe ra đi, khi nào hết trở lại công ty làm cũng được!”. Không đầu môi chót lưỡi, đãi bôi, dông dài, thế thôi. Nghĩa rằng không cần thủ tục, lễ nghi, tình người và con người là trên hết.

Tâm hồn thấm đẫm văn hóa Việt

Trong Dalat Hasfarm không có phân biệt chủ - thợ, sếp - lính, tất cả bình đẳng, chan hòa, ai ở vị trí người đó chu toàn. Ở Đà Lạt, ai được làm trong Dalat Hasfarm là niềm tự hào cho bản thân và gia đình người đó. Không thể thấy bất cứ một lời chê trách nào về Thomas Hooft ở Dalat Hasfarm lẫn bên ngoài phố phường Đà Lạt suốt hơn 20 năm qua.

Và chỉ có thể duy nhất ở trang tại Dalat Hasfarm ta mới thấy trong các “farm” bao giờ cũng có một bệ nhang nằm trên lưng chừng một cây trụ nào đó. Trên bệ nhang ấy, nhang được thắp đều và kế bên nó luôn có một bình hoa tươi be bé. Ai cũng biết đó là “sản phẩm” của Hooft. Thần thánh trong ông không biết ở mức độ nào, nhưng tâm hồn và sự tôn trọng văn hóa xứ người quá sâu sắc trong ông. Bệ nhang kia nó độc đáo và đặc biệt, vì Công ty TNHH Agrivina (tên pháp nhân, còn Dalat Hasfarm là tên thương mại) là một công ty phương Tây, nhà đầu tư đến từ Hà Lan.

Có những buổi trưa người ta thấy ông chủ Hooft cầm ổ bánh mì gặm cho qua bữa, ổ bánh mì do chính ông đi mua. Lời đồn “ông Hooft lo cho người hơn lo cho mình” từ công ty lan truyền tự nhiên ra bên ngoài. Như miếng đất ông mua bỏ trống nhiều năm ở đầu dốc Sương Nguyệt Ánh kia, cỏ tốt, người ta lén thả ngựa vào ăn phá, ông tìm chủ ngựa đưa chùm chìa khóa để khi cần họ cứ mở lưới rào để thả ngựa vào ăn vậy. Mãi gần đây, Hooft đã cất được căn nhà ở đầu dốc ấy, thôi kiếp nhà thuê, mà từ vị trí này có thể nhìn xa xa thấy được nông trang của Dalat Hasfarm máu thịt ở khu Đa Thiện. Hooft đã sống trọn vẹn với hoa, với tư cách một nhà đầu tư, một doanh nhân, và thấu trọn với Đà Lạt xa lạ, với tình yêu của mình.

“Người nông dân” giản dị của Đà Lạt

Hooft là thương nhân lớn, giàu có, nhưng mỗi sáng thấy Hooft chỉ ngồi trên chiếc xe máy hiệu Dream chạy từ căn nhà mình thuê ở đường Sương Nguyệt Ánh sang nông trang của Dalat Hasfarm ở đường Nguyên Tử Lực, dù đoàn xe hơi xa xỉ các loại của Dalat Hasfarm cả chục chiếc. Tôi hay đưa tay chào Hooft những lúc này, cũng như những buổi chiều tối thấy ông vắt cái áo len trên cổ chạy thể dục một mình vòng quanh bờ hồ Xuân Hương.

Hooft đã phiêu bạt nhiều nơi, từ châu Phi, Trung Đông, Bắc Mỹ, Nam Mỹ... trước khi sang Indonesia, rồi dừng lại ở Đà Lạt, Việt Nam. Vì tính lang bạt đó, Hooft đã phải chia tay với người vợ Hà Lan, từ dạo dạt đến Indonesia. Hình ảnh trong tôi về Hooft là ông luôn cười tươi nhân hậu với con người mà không để ý họ giàu hay nghèo, có vị trí hay vô danh. Là chất lãng tử và “thanh niên” khi ở tuổi ngoài 60, ông ngồi trên chiếc Vespa xưa cổ kết đầy hoa tươi, vắt chiếc áo khoác vào cổ cứ thế chạy khắp phố phường Đà Lạt như nhiều thanh niên phố núi. Là những góc quán cà phê ông ngồi tư lự nghệ sĩ một mình.

Và điều kỳ lạ hơn, Thomas Hooft bảo “Mình là nông dân Đà Lạt mà!”. Hooft đã từ nhiệm vai trò Tổng giám đốc của Dalat Hasfarm, đảm nhận vai trò cố vấn, và thành viên Hội đồng quản trị.

Có lần tình cờ đi ngang dốc Sương Nguyệt Ánh, nhìn thấy mọi người dựng lán bạt trước căn nhà ông vừa cất chưa được bao lâu, tôi vào hỏi thăm, mọi người bảo ông mất rồi. Tôi lặng người, chơi vơi.

Mấy tháng ông đi đi, về về giữa Hà Lan và Đà Lạt để chữa bệnh và đã ra đi nơi ông được sinh ra. Một phần tro cốt của ông đã được đưa về Đà Lạt nơi ông dành sẵn phần mộ cho mình từ trước.

Con người ông là một vườn hoa mênh mông, không chân trời, và không phải để ta ngắm mà để nghĩ. Cốt của Hooft vượt ra mục tiêu của một doanh nhân, để thành doanh nhân nghệ sĩ, kẻ tự do, thành con người.

Gắn bó với Dalat Hasfarm và là bạn tài tử bất chợt với Hooft suốt hành trình đó, nhưng tôi không hiểu sao đến giờ tôi mới cầm bút, kể chuyện về Hooft. Tôi thấy tôi được thăng hoa, được giải thoát, khi kể về Hooft. Giá mà trần gian có thêm nhiều người như thế, sẽ bớt đi nhiều những chiến tranh, tham lam, và hiểm ác.

Theo TBKTSG

Các tin khác

  • Con gái Chủ tịch Samsung là phụ nữ quyền lực thứ 2 Hàn Quốc

    Trong danh sách của Forbes, người thừa kế sáng giá của gia đình Samsung, nữ tỷ phú Lee Boo Jin chính là người phụ nữ quyền lực thứ hai ở xứ sở kim chi.

     

  • Người đưa chocolate Việt ra thế giới

    Người đánh thức tiềm năng của hạt ca cao VN chính là Sam Maruta và Vincent Mourou. Họ sản xuất dòng single-origin, 100% ca cao nguyên chất trồng tại một vùng, với 6 loại đến từ 6 vùng nguyên liệu là Bà Rịa-Vũng Tàu, Đồng Nai, Bến Tre, Lâm Đồng, Đắk Lắk và Tiền Giang. Mỗi nơi làm nên một loại chocolate lấy được lòng người sành ẩm thực trên thế giới.

  • Tìm cơ hội trong cuộc cách mạng công nghiệp thứ tư

    Vào năm 1998, hãng sản xuất máy ảnh Kodak của Nhật Bản có 170.000 nhân viên và chiếm 85% thị trường giấy in ảnh trên toàn thế giới. Nhưng chỉ sau vài năm, mô hình kinh doanh của Kodak biến mất, và công ty này lâm cảnh phá sản.

  • Yahoo đang 'xẻ thịt' cầm cự?

    Theo WSJ, Yahoo sắp phải bán đi mảng kinh doanh cốt lõi của mình gồm công cụ tìm kiếm và dịch vụ email để lấy 1 tỷ USD.

  • Nữ tỉ phú tự thân lập nghiệp giàu nhất Mỹ hóa trắng tay

    Cách đây không lâu, Elizabeth Holmes còn là một trong những nữ doanh nhân thành đạt nhất nước Mỹ với tài sản 4,5 tỉ USD. Song giờ đây, tạp chí Forbes hạ con số đó xuống còn 0.

  • Thành công sẽ tới dễ hơn với những người... mặt dày?

    Theo một số chuyên gia tâm lý, nhà nghiên cứu thì cảm giác xấu hổ huỷ hoại óc sáng tạo, đem lại suy nghĩ tiêu cực và lâu dài ăn mòi ý chí phấn đấu của một người muốn thành công.

  • Cách đối mặt thất bại của doanh nhân giàu nhất châu Á

    Học môn Toán cực kém, nhiều lần thi trượt trong thời thơ ấu, công ty từng không có lãi trong 3 năm và suýt sụp đổ là những trở ngại mà người giàu nhất châu Á từng trải qua.

  • Giáo sư kinh tế trẻ tuổi nhất thế giới

    Giáo sư Sam Yam của Trường Kinh doanh thuộc Đại học Quốc gia Singapore (NUS) không chỉ nổi tiếng vì trẻ tuổi, thông minh và giản dị mà còn vì hàng chục nghiên cứu và các bài thuyết trình ấn tượng tại các trường đại học trên khắp thế giới.

  • Mark Zuckerberg – Gã độc tài của “quốc gia” Facebook

    Trong cuộc nói chuyện với hãng tin CNBC ngày 27/5, ông Peter Sunde – đồng sáng lập website chia sẻ nổi tiếng The Pirate Bay – cho rằng ông chủ Facebook là nhà độc tài của “đất nước lớn nhất thế giới”.

  • Disney đáp trả lời đe dọa của tỷ phú Trung Quốc

    Trước khi Walt Disney khai trương Disneyland tại Thượng Hải, ông chủ của Wanda Group, tỷ phú Wang Jianlin đã lên tiếng cảnh báo việc “một con hổ đơn độc không nên đặt chân tới vùng đất của bầy sói”. Giờ đây, “con hổ đơn độc” này đã lên tiếng đáp trả.