Đường chông gai của cô chủ tiệm váy cưới 3 lần trượt đại học

Chia sẻ qua: icon Facebook icon Send Mail

Ba năm liền thi trượt Đại học Mỹ thuật và rơi vào bế tắc, bằng sự cố gắng và nỗ lực không mệt mỏi, Mai Anh đã gây dựng cho mình được một thương hiệu áo cưới riêng.

>>Đinh Hồng Kỳ: Công ty gia đình luôn có giá trị riêng

Dưới đây là câu chuyện khởi nghiệp của chị Vũ Thị Mai Anh, chủ một thương hiệu váy cưới tại Hà Nội.

Tôi rơi vào khủng hoảng và bị trầm cảm sau 3 năm ôn thi vào Đại học Mỹ thuật nhưng vẫn trượt. Thực sự thất vọng về bản thân và ám ảnh phải thi đỗ đến mức khi ai hỏi đang học gì cũng nói là học mỹ thuật. Tôi biết như vậy là nói dối nhưng nó như một phản ứng để bảo vệ bản thân không bị tổn thương thêm nữa.

Bố mẹ tôi thì buồn rầu khi thấy con đường học vấn của con đứt quãng. Bản thân tôi lại mất phương hướng và cảm thấy bế tắc vì vẫn dừng lại ở con số không khi bạn bè đã đỗ đạt. Mọi người thấy vậy nên ra sức an ủi, động viên và tôi cũng tự trấn an mình nên biết chấp nhận thực tại là phải đi làm để sống.

Chủ thương hiệu áo cưới lamnhistudio Vũ Thị Mai Anh. Ảnh: NVCC.

Trước đây, trong quá trình ôn thi ba năm, tôi đã trải qua nhiều công việc như bán hàng, chạy bàn quán cafe, vẽ ký họa chợ đêm, vẽ tranh tường... Nói chung là cái gì làm cũng được vì bản tính tôi không ngại việc.

Bố mẹ tôi là tiểu thương buôn bán ở chợ Đồng Xuân, công việc khá vất vả phải dậy từ sớm và kết thúc một ngày khá muộn. Dù bản tính nghệ sỹ bay bổng nhưng tôi vẫn nghe lời khi mẹ đề nghị ra chợ bán hàng cùng. Khi va chạm với cuộc sống buôn bán kinh doanh, tôi hiểu thế nào là “thương trường như chiến trường".

Sau cú sốc liên tiếp thi trượt đại học, rồi lại lao vào làm một công việc nặng nhọc với cường độ cao trong môi trường khắc nghiệt khiến tôi bị trầm cảm, lúc nào mặt cũng buồn rười rượi, không muốn nói chuyện với ai và rất hay tủi thân, khóc một mình. Đã có nhiều lúc tôi xuất hiện ý nghĩ tiêu cực muốn ngủ một giấc và không tỉnh dậy nữa.

Nhưng rồi sau một thời gian, nhìn thấy và trải qua sự vất vả tôi càng thương bố mẹ đã làm lụng bươn chải để cho con cái có điều kiện ăn học tốt nhất, nhưng cuối cùng lại chẳng ra gì. Lúc đó tôi bắt đầu tỉnh tâm dần và quyết chí phải vươn lên.

Đặc biệt là một chiều tối mùa đông lạnh, sau một ngày vất vả làm việc, tôi chở 2 bao hàng cồng kềnh về nhà. Trên đường đi, bỗng nhiên trời mưa như trút dù rất nhanh chóng nhưng 2 bao hàng quá cồng kềnh khiến tôi rất khó khăn trong việc dừng lại để mặc áo mưa. Và khi chiếc áo được mặc vào thì người cũng ướt nhẹp. Sau đó, xe máy của tôi lại còn chết máy khiến tôi phải dắt bộ suốt một đoạn dài trong cái đói, cái mệt và cái lạnh.

Hình ảnh con bé gầy đen, mặc áo mưa mà người vẫn ướt nhẹp đẩy chiếc xe máy hỏng đang đèo hai bao hàng to, cứ khóc thút thít vì tủi thân khiến tôi càng thương thân tủi phận. Tôi tự nhủ với bản thân mình phải vươn lên và không cho phép tiếp tục cuộc sống như thế này thêm nữa.

Tôi bắt đầu xin đi học thiết kế đồ họa vào buổi tối với mong muốn được làm một công việc có tính chuyên môn cao hơn và đúng sở trường. Trong quá trình học, tôi phát hiện được khả năng chỉnh sửa ảnh của mình khá tốt và tự mày mò đi xin làm tại các ảnh viện. Nhưng tính chất công nghiệp tại nơi này làm tôi không thấy hứng thú với công việc. Sau đó, tôi được giới thiệu vào một nơi khác có tính nghệ thuật cao hơn, có thể tạo điều kiện cho tôi làm ra những sản phẩm chất lượng đúng như mình mong muốn. Từ chỗ được công nhận, tôi làm việc hăng say không mệt mỏi.

Công việc hiệu quả, sản phẩm được đón nhận, tôi được bạn bè, hàng xóm nhờ chụp ảnh rất nhiều. Do đó, từ một thợ photoshop chỉnh sửa ảnh, tôi đầu tư mua máy ảnh và trở thành thợ chụp hình cho đám cưới, sinh nhật, đầy tháng, ảnh trẻ em...

Với những người nhờ chụp ảnh cưới, tôi phải đi thuê váy lẻ bên ngoài và trong quá trình này bất chợt nhận thấy thị trường váy cưới tuy nhiều thương hiệu nhưng dịch vụ và sản phẩm lại chưa đủ để đáp ứng nhu cầu. Tôi quyết đầu tư nhập váy cưới về làm trọn gói. Số vốn ban đầu tôi vay mẹ là 100 triệu đồng để nhập váy cưới và các trang thiết bị liên quan.

Vốn hạn hẹp nên không có tiền thuê cửa hàng và tôi quyết định làm tại nhà - trong căn phòng riêng hơn 10m2 của mình. Tôi trang trí, thiết kế, chụp ảnh sản phẩm...đều tự tay làm hết để tiết kiệm đồng thời chọn kênh online để quảng quá thương hiệu. Dù trong ngõ ngách nhưng nhờ sản phẩm chất lượng, giá mềm nên tôi vẫn có khách đều. Sau vài tháng, tôi đã lấy lại được vốn.

Sau một thời gian, những chiếc váy nhập sẵn đã không còn làm tôi hài lòng nên bắt đầu tự sản xuất. Tôi chọn thợ tay nghề phổ thông và cùng ngồi làm với họ để ra được sản phẩm sát ý mình nhất. Mê mẩn váy cưới, tôi bỏ luôn chụp ảnh vì không đủ sức làm quá nhiều việc.

Sau 2 năm, sản phẩm ngày càng nhiều nên tôi phải tìm thuê địa điểm mới. Tuy nhiên, để tiết kiệm tiền tôi thuê căn phòng 40m2 trên tầng 4 của một ngôi nhà nhiều tầng mặt phố. Quãng thời gian này khá đông khách vì sản phẩm được tôi may theo thiết kế và nhu cầu của họ, lại với giá cạnh tranh.

Thế nhưng, chỉ được một năm thì chủ nhà không cho thuê nữa. Năm 2013, tôi phải chạy đi tìm chỗ mới, trong lúc thời gian quá gấp cộng với việc nghĩ rằng đang phát triển tốt nên tôi đánh bạo thuê mặt bằng lớn hơn với diện tích 100m2 trong một tòa nhà văn phòng.

Và rồi, khó khăn bắt đầu ập đến khi địa điểm mới quá xa nơi cũ khiến tôi bị mất khá nhiều khách, cộng với chi phí mặt bằng cao nên thu không đủ chi. Sau 5 tháng, tôi lại chuyển địa điểm mới gần trung tâm hơn. Và như vậy, chỉ trong một năm, tôi chuyển văn phòng đến hai lần nên tốn khá nhiều tiền thuê nhà, chi phí vận chuyển, trang trí thiết kế... khiến số tiền tiết kiệm được bấy lâu nay đã hết sạch.

Ngồi lại và suy nghĩ, nếu cứ làm theo cách cũ thì sẽ không có được kết quả, tôi định hướng sẽ không cạnh tranh về giá nữa và quyết định đầu tư sản phẩm  chất lượng khác biệt và mới lạ để đạt hiệu quả kinh tế cao hơn.

Tôi cầu kỳ trong từng đường nét, làm việc bất kỳ lúc nào ngay cả đêm khuya bất chợt có ý tưởng và tỉnh dậy có thể ngồi làm đến sáng sớm. Nhiều lúc tôi cảm thấy mỗi lần làm xong một chiếc váy là giảm thọ đến vài năm tuổi vì tập trung cao độ trong nhiều giờ không nghỉ.

Trời không phụ lòng người, sau khoảng hai năm không mệt mỏi, tôi đã cho ra mắt những sản phẩm làm hài lòng những cô dâu khó tính nhất. Trước đây, một sản phẩm của tôi cho thuê chỉ được một hoặc hai triệu đồng, cao nhất là bốn triệu đồng, còn bán thì có giá gấp đôi. Trong khi đó, với dòng váy cưới mới này giá trị đã lên đến con số chục triệu một lần thuê và giá bán thì 20-30 triệu đồng một chiếc giúp doanh thu mỗi tháng lên tới hàng trăm triệu đồng.

Điều không ngờ là những cô dâu Việt kiều ở nước ngoài về cũng biết và tìm đến đặt may. Không những vậy, họ còn mở ra cho tôi một hướng đi mới là bán sản phẩm ra thế giới. Vì theo những người này, váy cưới nơi họ sinh sống giá tầm 1.000 - 2.000 USD nhưng rất xấu, chỉ những váy từ 4.000- 5.000 USD trở  lên mới đẹp. Do vậy, những chiếc váy của tôi rất có tiềm năng phát triển ở môi trường đó. Hiện tại tôi đang tìm hiểu thị trường và lên phương án để đưa sản phẩm của mình ra nước ngoài.

Qua câu chuyện của mình, tôi muốn gửi một lời chia sẻ rằng, để thành công trong kinh doanh thì thứ duy nhất mà bạn cần quan tâm là tạo ra sản phẩm chất lượng và khác biệt. Còn làm cách nào để tạo ra được sản phẩm khác biệt, mới lạ và được yêu thích thì còn tùy thuộc vào kỹ năng, gu thẩm mỹ, trực giác và độ tinh nhạy của mỗi người. Những điều này thì bạn cần có nhiều thời gian trui rèn và phải làm việc không mệt mỏi.

Vũ Thị Mai Anh

Các tin khác

  • Con gái Chủ tịch Samsung là phụ nữ quyền lực thứ 2 Hàn Quốc

    Trong danh sách của Forbes, người thừa kế sáng giá của gia đình Samsung, nữ tỷ phú Lee Boo Jin chính là người phụ nữ quyền lực thứ hai ở xứ sở kim chi.

     

  • Người đưa chocolate Việt ra thế giới

    Người đánh thức tiềm năng của hạt ca cao VN chính là Sam Maruta và Vincent Mourou. Họ sản xuất dòng single-origin, 100% ca cao nguyên chất trồng tại một vùng, với 6 loại đến từ 6 vùng nguyên liệu là Bà Rịa-Vũng Tàu, Đồng Nai, Bến Tre, Lâm Đồng, Đắk Lắk và Tiền Giang. Mỗi nơi làm nên một loại chocolate lấy được lòng người sành ẩm thực trên thế giới.

  • Tìm cơ hội trong cuộc cách mạng công nghiệp thứ tư

    Vào năm 1998, hãng sản xuất máy ảnh Kodak của Nhật Bản có 170.000 nhân viên và chiếm 85% thị trường giấy in ảnh trên toàn thế giới. Nhưng chỉ sau vài năm, mô hình kinh doanh của Kodak biến mất, và công ty này lâm cảnh phá sản.

  • Yahoo đang 'xẻ thịt' cầm cự?

    Theo WSJ, Yahoo sắp phải bán đi mảng kinh doanh cốt lõi của mình gồm công cụ tìm kiếm và dịch vụ email để lấy 1 tỷ USD.

  • Nữ tỉ phú tự thân lập nghiệp giàu nhất Mỹ hóa trắng tay

    Cách đây không lâu, Elizabeth Holmes còn là một trong những nữ doanh nhân thành đạt nhất nước Mỹ với tài sản 4,5 tỉ USD. Song giờ đây, tạp chí Forbes hạ con số đó xuống còn 0.

  • Thành công sẽ tới dễ hơn với những người... mặt dày?

    Theo một số chuyên gia tâm lý, nhà nghiên cứu thì cảm giác xấu hổ huỷ hoại óc sáng tạo, đem lại suy nghĩ tiêu cực và lâu dài ăn mòi ý chí phấn đấu của một người muốn thành công.

  • Cách đối mặt thất bại của doanh nhân giàu nhất châu Á

    Học môn Toán cực kém, nhiều lần thi trượt trong thời thơ ấu, công ty từng không có lãi trong 3 năm và suýt sụp đổ là những trở ngại mà người giàu nhất châu Á từng trải qua.

  • Giáo sư kinh tế trẻ tuổi nhất thế giới

    Giáo sư Sam Yam của Trường Kinh doanh thuộc Đại học Quốc gia Singapore (NUS) không chỉ nổi tiếng vì trẻ tuổi, thông minh và giản dị mà còn vì hàng chục nghiên cứu và các bài thuyết trình ấn tượng tại các trường đại học trên khắp thế giới.

  • Mark Zuckerberg – Gã độc tài của “quốc gia” Facebook

    Trong cuộc nói chuyện với hãng tin CNBC ngày 27/5, ông Peter Sunde – đồng sáng lập website chia sẻ nổi tiếng The Pirate Bay – cho rằng ông chủ Facebook là nhà độc tài của “đất nước lớn nhất thế giới”.

  • Disney đáp trả lời đe dọa của tỷ phú Trung Quốc

    Trước khi Walt Disney khai trương Disneyland tại Thượng Hải, ông chủ của Wanda Group, tỷ phú Wang Jianlin đã lên tiếng cảnh báo việc “một con hổ đơn độc không nên đặt chân tới vùng đất của bầy sói”. Giờ đây, “con hổ đơn độc” này đã lên tiếng đáp trả.